Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010

Cái “áo mưa” trong túi vợ

Cách đây hai ngày, khi vợ nhờ lấy ví trả tiền điện, tôi bàng hoàng phát hiện trong túi xách của nàng một chiếc “áo mưa”. Tôi choáng váng. Cái ý nghĩ “vợ đang ngoại tình” khiến tôi như phát sốt.

Có lẽ mặt tôi biến sắc ghê lắm nên nàng hoảng hốt: “Anh bị sao thế này? Thôi chết, lúc chiều về mắc mưa, không khéo lại bị cảm. Để em nấu cho anh nồi nước xông. Ăn cơm rồi uống thuốc, ngủ một giấc cho khỏe anh ạ. Chuyện kèm cu Bắp học cứ để em”.


Tôi càng muốn nổi điên vì thái độ ân cần của nàng. Ừ, cứ vờ vịt đi, đúng là kẻ lừa lọc, dối trá! Cô còn ra vẻ tử tế, chăm sóc chồng con ư? Để xem lúc nào thì lòi đuôi cáo ra đây…

Bao ý nghĩ cay đắng, hậm hực cứ trào lên, nhưng bắt cọp thì phải vào tận hang, nhất định tôi sẽ khui ra cái “tổ tò vò” của cô ta. Không muốn bứt dây động rừng, tôi cố làm ra vẻ bình thường, “hưởng thụ” nốt chút ân cần của vợ. Tối đến, tôi lên kế hoạch bắt quả tang kẻ lừa dối, dù “hắn” đang vòng tay ôm tôi ngủ ngon lành.

Trưa hôm sau, xin sếp về sớm, tôi “phục” sẵn ở quán cà phê đối diện cơ quan vợ tôi. Uống đến ly cà phê thứ hai, thêm ly đá chanh nữa... cuối cùng vợ tôi cũng xuất hiện trong chiếc đầm vàng nhạt (hẹn hò mà, sao lại không đỏm dáng chứ!). Nàng dừng lại ở cổng, chắc là chờ “hắn” rồi! Chợt vợ tôi lấy điện thoại ra gọi (chắc sốt ruột quá chứ gì!). Túi quần tôi rung lên bần bật, bực thật, đúng lúc này mà ai gọi chứ? Moi chiếc điện thoại ra định tắt béng, tôi giật mình khi thấy số của vợ, chắc là định nghi binh thôi!

“Anh à, anh chuẩn bị đi ăn chưa? Nhớ kiếm món gì nước nước mà ăn, rồi uống thuốc nữa nha, anh chưa hết bệnh đâu. Em đang chuẩn bị đi ăn nè. Ngon miệng nha anh”.

Nàng líu lo dặn dò, đúng là “chuyên nghiệp”, tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra. Được rồi, phen này thì có mà chạy đằng trời. Nhét điện thoại vào túi, tôi gọi tính tiền nước, sẵn sàng lao ra khi “hắn” đến. Nhưng, gì thế kia…

Một toán bốn - năm cô từ cơ quan vợ tôi túa ra, kéo tay vợ tôi đi. Trời, họ đang sang đường, tiến thẳng về cái quán tôi đang ngồi. Hóa ra, quán này buổi trưa có bán cơm văn phòng. Tôi chuồn êm.

Hôm sau tôi tiếp tục “phục kích” và lại tận mắt chứng kiến nàng tay trong tay với các “bà tám” cùng phòng, lại phải chuồn cửa sau “thoát hiểm”. Không nản lòng tôi vẫn nung nấu quyết tâm “vạch mặt kẻ gian”. Nhưng sáng nay, vợ tôi nấn ná chờ đứa con gái lớn đang học lớp 10 đi rồi, mới kéo tôi lại thỏ thẻ: “Anh à, em tính bàn với anh một việc. Bé Quyên nhà mình lớn rồi, cũng bắt đầu tuổi mộng mơ. Em đắn đo mãi chuyện có nên nói với con về tình dục an toàn hay không. Hôm rồi em xin của nhỏ Lan cùng phòng một cái “áo mưa”, tính để nói với con cho “trực quan sinh động”. Anh có ủng hộ em không?”.

Có lẽ bản mặt tôi lúc ấy đang nở to như… nấm khô gặp nước nên nàng sung sướng ôm vai tôi: “Vậy là anh đồng ý rồi nha. Chuyện này tế nhị mà, tối nay em sẽ nói chuyện với con”.

“Tảng băng” tôi mang suốt hai ngày qua như tan chảy sạch. Tôi ôm vai vợ, lòng trào lên cảm giác xấu hổ lẫn yêu thương.

Theo Tố Nhi
PNO

Bài viết liên quan



0 nhận xét:

Đăng nhận xét