Thứ Tư, 29 tháng 12, 2010

Mùa đông

PN - Sài Gòn không có mùa đông như ở quê mình, nhưng những ngày này trời cũng se se lạnh. Chị chợt thấy nhớ nhà da diết. Những lúc này, ở nhà mẹ hay tranh thủ đan cho chị em mình vài chiếc khăn và cặm cụi vá lại những chiếc áo bông cũ kỹ của bố. Mẹ đã chuẩn bị cho cả nhà hành trang vượt qua mùa rét như thế suốt bao năm.


Đón những tấm khăn, chị em mình hồ hởi quàng lấy, rồi tị nạnh xem khăn ai đẹp nhất. Hai chị em cười vang bên nồi cơm đang sôi hay đợi chờ những mẻ lạc, ngô rang. Em thích những hạt ngô mới đổ từ chảo ra, nhanh tay chuyển từ bàn tay này qua bàn tay kia, vừa thổi phù phù vừa ăn.

Tính đến hết tháng này thì em đã làm công nhân được ba tháng. Em làm như bán mạng, tăng ca liên tục. Chị khuyên em nên tìm chỗ làm phù hợp hơn, em cố chấp: “Ở nhà làm sao được khoản tiền đó! Mỗi tháng được vài tạ thóc”. Em bảo sẽ ôn thi vào trường đại học, cao đẳng nào đó, nhưng bây giờ phải phụ ba mẹ nuôi chị ăn học. Tiền lương của em giúp chị đóng tiền học phí, học Anh văn, trả tiền thuê phòng trọ… Những lần cầm tiền của em, lòng chị cứ xốn xang, bứt rứt.

Em tập tành hút thuốc, chị khuyên rồi giấu hết thuốc, em bảo: “Con trai hút vài điếu có chết ai, chị lo học đi”. Có đêm em về nồng nặc mùi rượu. Chị nhìn em như sinh vật lạ - em của chị có bao giờ uống rượu, hút thuốc như thế này đâu.

Đêm nọ, chị nhận ra em trong đám thanh niên say xỉn ở quán nhậu ven đường. “Nữa đi mày! Trăm phần trăm!”. Mặt em đỏ lừ, hồn vía trôi vèo tận nơi nảo nơi nao, ngật ngưỡng, xiêu vẹo như sắp đổ từ trên ghế xuống mặt đường bê tông. “Mày phải uống thì mới gia nhập được với anh em. Không bài bạc, không gái, không rượu. Tẩy chay!”. Em gật gật đầu, gắng sức nâng ly.

Chị nhớ những tối trước đây em ngồi bó gối buồn hiu, mân mê cái điện thoại cục gạch. Chị thì cặm cụi với bài tiểu luận, lúc rảnh rỗi lại hào hứng kể chuyện trường lớp, phân tích, lý giải chuyện này nọ và thờ ơ với những câu chuyện của em. Chị đã vô tâm bỏ mặc em trống vắng những tháng mùa đông không có bạn bè, không người thân, lạ lẫm nơi đất khách và lạ lẫm với cả người chị của mình.

Em trai, chắc mẹ vẫn đan cho chúng ta những chiếc khăn len. Noel này, chắc chắn em sẽ có thêm chiếc khăn của chị tặng nữa. Chị xin lỗi em, hãy thông cảm cho chị những ngày trước đây đã vô tình mang mùa đông lạnh lẽo vào phương Nam này.

Lý Danh


Nguồn: http://www.phunuonline.com.vn

Bài viết liên quan



0 nhận xét:

Đăng nhận xét